Thứ Năm, tháng 4 19, 2012

Hãy trân quý giá trị bản thân!

Ngày xửa ngày xưa, có một lão tiều phu nọ, ngày ngày mang theo trên vai hai cái chum, men theo lối mòn nhỏ từ túp lều tranh đơn sơ xuống con suối ở chân núi để gánh nước về. Một điều khác lạ đó là trong 2 chum có một chum bị thủng một lỗ ở bên hông, nhưng ông không hề bận tâm hay phàn nàn và cứ thế vui vẻ gánh nước về mỗi ngày với một chum lành và một chum thủng.
Thời gian dài trôi qua, chum thủng luôn tự thấy khó hiểu vì điều đó và tự hỏi tại sao ông của ông vứt nó đi vì ngày nào nó cũng chỉ mang về cho ông được một phần nước ít ỏi. Cảm thấy rất khó chịu vì không giải đáp được thắc mắc, một hôm nó quyết định hỏi trực tiếp ông chủ: “Ông ơi! Tại sao con vô dụng và khiếm khuyết thế này mà ngày nào ông cũng nhọc công gánh con đi một quãng đường xa như thế cho mệt sức? Sao ông không bỏ con đi?”. Ông chủ nhìn nó với ánh mắt trìu mến và mỉm cười, rồi ông lại gánh 2 chum xuống núi. Luc trở về, ông bảo chum thủng: “Con thử nhìn phía đường bên bạn chum lành xem!”. Nó nhìn và chẳng thấy gì đặc biệt nên nói: “Dạ thưa ông, chỉ toàn sỏi đá và một vài bụi cỏ nho nhỏ thôi ạ!” – “Bây giờ hãy nhìn về bên phía đường của con xem!”. Ngỡ ngàng tột cùng, nó thốt lên: “Đẹp quá, đẹp quá! Cả một đường hoa với đủ sắc màu. Đẹp quá ông ơi!”.
Ông chủ lại cười và nói: “Ta biết con có một lỗ thủng bên hông nên lúc nào nước cũng vung vãi khắp đường về, vì thế ta âm thầm rải rất nhiều hạt giống của đủ loại hoa dọc theo phía đường của con. Mỗi ngày nước từ lỗ thủng của con tưới đều và mang lại sức sống cho những mầm hoa ấy, đó là lý do làm cho lối mòn trở nên rực rỡ sắc hoa và đó cũng là lý do tại sao ta không vứt bỏ con”. Chum thủng vui mừng khôn xiết vì nó đã nhận ra giá trị và sứ mạng đích thực của mình.
Bạn thân mến, ngày nay con người chúng ta muốn biết mọi thứ nhưng lại dành rất ít thời gian để biết rõ về chính mình. Chúng ta thường cố biến mình thành người này kẻ nọ, thay vì tự tin để sống với chính con người mình và rồi đi cả chặng đường dài, thậm chí cả cuộc đời mà không ít người không hề nhận ra giá trị thực của bản thân và không biết mình sống để làm gì.
Làm sao bạn có thể yêu quý cuộc sống này, làm sao bạn có thể nhận ra và trân trọng những giá trị tốt đẹp nơi người khá khi chính bạn không nhận ra và trân quý giá trị tích cực của mình?
Hãy dành nhiều thời gian hơn để khám phá bản thân và đừng ngại nhờ người khác giúp bạn biết rõ hơn về ý nghĩa cuộc đời mình. Bạn tuyệt vời hơn bội phần những gì bạn đã và đang nghĩ về mình!
AD. Tín

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
VỀ ĐẦU TRANG