“Don’t worry that your children don’t listen to you
Worry that they are watching everything you do” Weatherly

Tôi thật tiếc vì không được quan sát hình ảnh thật đẹp ấy – một chuyện thật nhỏ ở Nhật, nhưng tôi cảm thấy buồn vì được nhìn thấy một hình ảnh hoàn toàn trái ngược trong một lần đi dạo trên đường tại Hồ Chí Minh. Một người mẹ ăn mặc rất sang trọng dẫn theo đứa con khoảng 5 – 6 tuổi và đi băng lên trước tôi. Vừa uống xong một hộp sữa Vinamilk, đứa bé quay sang níu tay mẹ và hỏi :”Mẹ ơi, con vứt vỏ hộp này ở đâu?”. Như một phản ứng tự nhiện, người mẹ nhanh miệng bảo :”Vứt đại ra đường đi con!”. Và đứa bé làm theo lời mẹ, rồi hai mẹ con tiếp tục tiến bước.
Hai hình ảnh, hai cung cách ứng xử đối lập cũng phần nào phản ánh mức độ văn minh và trình độ giáo dục nhân cách của hai xã hội. Ngày nay chúng ta nói nhiều và cũng ưu tư rất nhiều đến việc giáo dục nhân bản cho giới trẻ, không ít bậc phụ huynh đổ xô cho con em mình tham gia các lớp học, khóa học kỹ năng sống với mong muốn con cái thành nhân và thành tài. Tuy nhiên, nhân cách không phải là sản phẩm của một vài khóa học kỹ năng mà nó phải được trau dồi, rèn luyện và trải nghiệm mỗi ngày và thậm chí cả cuộc đời. Những bài học đầu tiên là những bài học quan trọng nhất, bắt đầu từ những bài học nho nhỏ, bắt đầu từ những cử chỉ đẹp trong những cảnh huống rất đời thường sẽ tạo nên những lớp người thành nhân với nhân cách trưởng thành và đầy đủ năng lực để thành công. Hơn ai hết, cha mẹ chính là những nhà giáo dục nhân cách tuyệt vời nhất cho con và phương pháp giáo dục hiệu quả nhất chính là “làm gương sáng” trong từng công việc nhỏ.
Đất nước chỉ văn minh khi toàn xã hội ứng xử văn minh. Gia đình văn minh khi cha mẹ sống văn minh và dạy con mình trở nên những con người văn minh.
AD.Tín
0 nhận xét:
[▼/▲]Bảng biểu tượng cảm xúc
Đăng nhận xét