Hối hả, ồn ào, tấp nập- những tính từ thường làm cho người ta liên tưởng đến hình ảnh của một thành phố với đầy đủ những loại cửa hàng, biển hiệu, đèn hoa rực rỡ, và cùng thật nhiều người từ tất cả mọi miền về đây lập nghiệp - thành phố Hồ Chí Minh, là nơi mà thông thường người ta cho là nơi tôi đến. Nhưng tôi lại muốn khẳng định rằng Nhà Bè mới chính thật sự là nơi tôi đến, mà khổ nỗi những đứa bạn “thành phố” của tôi có biết Nhà Bè là cái nơi “khỉ ho cò gáy” gì đâu, nói thành phố Hồ Chí Minh thì mới biết. Không biết tôi đã gắn bó với Nhà Bè bao lâu rồi nữa, chỉ biết rằng tổ tiên tôi từng sống ở đây, ông bà cha mẹ tôi sống ở đây, và hiển nhiên tôi “chui” ra từ nơi này. Lớn lên có cơ hội đi học xa trên “thành phố”, quen biết nhiều người, lo lắng nhiều thứ. Có lẽ như cái nhịp sống sôi động của thành thị đã cuốn tôi vào một vùng biển hồ mênh mông, rộng lớn, không bến bờ- cuộc đời. Có đôi lúc tôi lạc lối, không biết rồi mình sẽ đi đâu về đâu; cuộc sống đang điều khiển tôi hay tôi phải là người điều khiển cuộc sống của chính mình. Nằm đu đưa trên võng, dưới cái dìu dịu của buổi chiều tà, chợt hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu tôi: Tôi là ai? Tôi sống cho ai? Tôi sống để làm gì? Rồi tôi lại nghĩ rằng: Liệu mình có phải là một diễn viên không nhỉ? Cớ sao tôi lại có nhiều “vai diễn” đến thế, làm con cháu, làm bạn, làm học sinh, làm người yêu, và vào vai cả “một nhà hoạch định chiến lược”, nhưng chỉ hoạch định cho cuộc đời mình…
Lớn lên trong một gia đình năm thành viên mà tôi lại là con trai cả. Làm con cả cũng sướng lắm chứ, tôi luôn là người được sử dụng những đồ dùng, quần áo, và sách vở đầu tiên. Không phải vì cha mẹ chiều chuộng tôi, mà chỉ đơn giản tôi là con thế thôi. Và rồi những đứa em của tôi lại là người sử dụng lại những đồ vật, mà mẹ cho là còn dùng được của tôi. Đôi lúc cũng thương tụi nhỏ, không công bằng với chúng. Trớ trêu thay, cha tôi là bác sĩ, người luôn đi tuyên truyền với mọi gia đình rằng “dù trai hay gái chỉ hai là đủ” vậy mà nhà tôi lại có tới ba đứa con trai- “hậu quả” của việc tìm kiếm bé gái không thành! Dù sao đi nữa thì tôi rất hài lòng về gia đình tôi, cũng như là cách mà họ đã dạy dỗ chúng tôi. Biết bao nhiêu lần tôi phải chịu những đòn roi của bố, biết bao lần phải đứng ở ngoài đập cửa nhà mà mẹ không cho vào vì đi chơi về khuya. Tức lắm chứ, nhưng khi lớn hơn một tí tôi phải thầm cảm ơn vì điều đó vì đã rèn tôi thành ngườinhư hôm nay, cũng như là tạo cho tôi những kỉ niệm khó quên về ngày thơ ấu. Cảm ơn tất cả thành viên trong gia đình tôi, vì đã cho tôi là con là cháu của gia đình.
Trong cả khoảng đời học sinh, tôi có biết bao nhiêu là bạn, nhưng những người bạn thực sự đúng nghĩa thì chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Cũng đúng thôi cuộc đời mà, đâu ép ai được. Giờ đây tôi chỉ xem tôi chỉ có hai thằng bạn thân, có thể nói hoạn nạn có nhau và có thể cùng hợp tác trong tương lai không xa. Tôi tự hào vì có hai đứa nó. Dù đã biết mặt nhau từ mười năm trước, nhưng chỉ vài năm trở lại đây, chúng tôi mới thực sự thân thiết, như một sự kết hợp thú vị. Vài tuần một lần, tại quán café như thường lệ, ba chúng tôi cùng bàn đủ thứ chuyện trên đời, và đâu đó tìm lại một phút thư giản cùng bè bạn cũng như một chút thanh bình trong cuộc sống. Rổi nhiều chuện xảy ra, tình cảm “anh em” cũng dần rạn nứt, đã có lúc chúng tôi chỉ còn có hai thằng nhưng dường như có một lực, một sợi dây vô hình nào đó không cho phép chúng tôi làm như thế. Tình bạn đích thực chăng? Và tôi biết rằng dù mình có bước đi đâu đi chăng nữa thì khi nhìn lại tôi vẫn có hai thằng bạn ở bên mình. Cảm ơn các bạn!
Được học trong một môi trường quốc tế dường như đã làm thay đổi một phần nào đó suy nghĩ của tôi. Học tại đây tôi mới thấy và so sánh được những điều tốt và không tốt ở đây. Thứ nhất, môi trường ở đây rất chuyên nghiệp, mọi người từ thầy cô đến cả các cô chú lao công, họ đều làm rất tốt trọng trách của mình với một tinh thần kỉ luật rất cao. Tôi đã chứng kiến nhiều thầy cô, sau khi đã tan lớp học, họ vẫn chủ động nán lại giải đáp thắc mắc hay giảng lại cho các học sinh. Họ làm với tất cả long say mê. Nhưng ngược lại cũng có nhiều thầy cô, phải nói là tệ lắm. Phải chấp nhận thôi! Tôi rất chịu khó quan sát người này người kia làm việc. ngồi ở một góc sảnh tôi quan sát xem những cô chú lao công làm việc như thế nào, thì tôi thật bất ngờ về thái độ làm việc của họ, rất siêng năng, họ chăm chuốt đến từng góc bàn, ghế, không biết một buổi họ lau đi lau lại mấy lần nữa. Tôi kể ra chuyện nhỏ này là vì tôi thấy rất khác biệt với những người làm việc ở những nơi ngoài trường, họ làm qua loa lắm. Và tôi đã lên kế hoạch điều tra sự việc này, để tôi còn bắt chước cho việc của chính mình. Muốn làm việc gì thành công thì ngay từ việc nhỏ nhất phải chu đáo.
Một động lực, một lực đẩy nữa làm thay đổi cả cuộc đời thay đổi cả cánh suy nghĩ của tôi là “Em ấy”- tình yêu của tôi. Em đến với tôi như một sự bất ngờ thú vị, thật khó có thể tưởng tượng được là em và tôi lại có thể là một đôi. Em mang cho tôi bất ngờ này tới bất ngờ khác, và cả sự hạnh phúc nữa. Em thích làm hơn là thích nói, em thích nhắn tin để bày tỏ tình cảm của em đối với tôi hơn là nói trực tiếp, em thích chọc tôi tức điên lên rùi lại vênh cái mặt lên tự đắc. Trong một thời gian dài, vui vẻ cũng có, hờn giận cũng nhiều, nhưng những hờn giận ấy làm sao có thể chia rẽ được hai chúng tôi. Em là của tôi và tôi là của em. Chúng tôi đang cùng vẽ nên một bức tranh thật đẹp.
Như một nhà hoạch định chiến lược, giờ đây tôi đã trả lời được những câu hỏi trên. Tôi là một “diễn viên”, một diễn viên phải hoàn tất tất cả các vai diễn đời thực của mình: là con, là sinh viên, là bè bạn, là người của “ai” kia, và là chính tôi. Đặc biệt là tôi sống vì tất cả mọi người xung quanh tôi. Giờ đây, tôi cũng biết tôi sống để làm gì. Tôi sống để hoàn thiện mình hơn, sống để trãi nghiệm, sống để thử thách chính mình, và sống để thực hiện ước mơ và hoài bão của chính mình: mạnh mẽ, có năng lực, thành đạt, cống hiến, có gia đình hạnh phúc và được nhiều người yêu mến. Cảm ơn cha mẹ, cảm ơn thầy cô, cảm ơn các bạn, cảm ơn anh ấy, cảm ơn những người đã và sẽ nhớ đến tôi. Tôi không nói về tôi nhiều, vì hãy để những người xung quanh tôi tự tìm thấy!